Xe đạp ơi đã xa rồi còn đâu

học sinh, sv thập niên tám mươi, chín mươi của cố gắng kỷ nhì mươi đa số đi xe cộ đạp. Xe đạp với chúng tôi hồi đó là cả một khối tài sản, khối tài sản đúng nghĩa.


Thời sv ngày trước có lẽ không ai không biết bài bác hát “Xe đạp ơi” của nhạc sĩ Ngọc Lễ. Bài hát này cũng được cặp đôi bạn trẻ ca sĩ Phương Thảo-Ngọc Lễ màn trình diễn nhiều lần với hớp hồn cánh sinh viên. Những lần nghe giờ ghi ta của Ngọc Lễ với tiếng bọn phụhoạ của Phương Thảo cất lên, tất cả bây giờ, tôi đa số thấy trong tim nao nao, nhớ về thời sinh viên với chiếc xe đạp điện cà tàng.

Bạn đang xem: Xe đạp ơi đã xa rồi còn đâu

“Nhớ khi xưa anh chở em bên trên chiếc xe đạp cũ/Áo ướt đẫm những giọt mồ hôi những trưa hè/ Nhớ khi xưa bao mộng mơ, bên trên chiếc xe đạp điện cũ/Dưới cơn mưa cùng nhau dắt qua cầu...”.

Học sinh, sinh viên thập niên tám mươi, chín mươi của núm kỷ nhị mươi phần lớn đi xe pháo đạp. Xe đạp với cửa hàng chúng tôi hồi chính là cả một khối tài sản, khối gia tài đúng nghĩa.


Ảnh:Văn Xuyên/BNEWS/TTXVN

Vùng đồng chiêm trũng quê tôi, học sinh cấp một, hai dĩ nhiên đi xe căng hải (xe nhị cẳng - đi bộ). Lúc học cấp ba trường huyện, bên nào tương đối thì sắm xe đạp cho bé đi học, còn lại phần lớn vẫn đi bộ. Có anh chị nhà biện pháp trường cả chục cây số, đề nghị qua cầu phao dập dềnh, ngày mưa cũng như ngày nắng, phần đa cuốc cỗ đến trường.

Lớp tôi vài bạn có xe đạp Thống Nhất, nuốm đã oai vệ lắm rồi. Số ít ỏi đi xe đạp điện Phượng Hoàng dẫu vậy đã cũ, chỉ tuyệt nhất có các bạn đi chiếc xe đạp điện Phượng Hoàng màu xanh lá cây lá cây bắt đầu toanh. Download xe này lúc đó phải hết nhì chỉ vàng. Đi nhỏ xe đẹp đẽ bền vững và kiên cố ấy, cậu chàng mỗi lần có cơ hội chở nữ giới phía sau những không khỏi hãnh diện. Vòng xoay xe đạp bon bon trên đường quê, còn quý ông hẳn siêu tự tin, gương mặt rạng rỡ nụ cười còn trái tim thì như đang khe khẽ hát lên.

Còn lại, phần nhiều tụi bạn đi xe đạp điện không chuông, ko phanh, xe ko gác đờ bu. Tụi tôi khi đó vẫn đùa nhau là “đi xe toá truồng”. Những lần tụi tôi rủ nhau đi chơi, cánh đạp xe ko chuông ko phanh ấy khi vẫn bon bon trê tuyến phố mà muốn dừng lại thì đều yêu cầu phối kết hợp tay-chân-miệng. Tay ghì chặt ghi-đông, nhị chân đi dép xệt xuống khía cạnh đường ráng phanh, còn miệng thì hét to: “Dừng, dừng” cụ chuông. Có lần đứa bạn tôi quên béng đang đi xe cộ đạp trê tuyến phố nhựa, nó hét: - Họ, họ! (làm như sẽ đi cày ruộng ko bằng), khiến cho cả bọn cười bò.

Năm học tập lớp 12, nhân dịp Quốc tế Lao động 1/5, được nghỉ học, cửa hàng chúng tôi rủ nhau đạp xe vào rừng Cúc Phương sinh sống Ninh Bình, coi như lúc đi chơi sau cùng để sẵn sàng cho một mùa hè bận rộn thi xuất sắc nghiệp cùng thi đại học. Từ trường sóng ngắn học tại một huyện ở trong Hà Nam, huyện gần cạnh Ninh Bình, công ty chúng tôi đạp xe theo Quốc lộ 1A trải qua cầu gián Khẩu, chừng xấp xỉ bốn chục cây số thì tới rừng Cúc Phương. Nhưng vì đi muộn yêu cầu đến cửa ngõ rừng thì trời đang về chiều, dông gió tình cờ nổi lên bắt buộc chưa ngắm nghía được gì thì cả phe cánh lại gấp rút quay về. Thời điểm ra, xe đạp đổ dốc, bé dốc cao và ngoằn ngoèo, phía dưới là sông sâu, hai đứa bạn tôi cưỡi trên bé xe ko phanh, la hét váng trời. Cho tới tận bây giờ, khi nói lại chuyến du ngoạn nhớ đời ấy, đứa bạn tôi vẫn bảo: -Đi hết con dốc, xuống tới địa điểm tao mới biết mình còn sống.

Đến khi học đại học, phương tiện chính của cửa hàng chúng tôi vẫn là xe pháo đạp. Bên xe của những trường đh bạt ngàn xe đạp điện của sinh viên, xe vật dụng chỉ lác đác. Không như bây giờ, sinh viên chủ yếu đi xe máy các loại, hoặc đi xe đạp điện điện, hay là xe buýt. Trên phố tôi tới trường về, từ trường Đại học khoa học xã hội cùng Nhân văn tp. Hà nội trên phố nguyễn trãi (quận Thanh Xuân) đối diện với khu Cao-Xà-Lá (Nơi này ngày ấy bao gồm 3 nhà máy lớn bao gồm Cao su, Xà phòng, dung dịch lá. Ngày nào tới trường tôi cùng lũ các bạn cũng ngửi vật dụng mùi hỗn hợp khó tả ấy), qua bổ Tư Sở rẽ đề xuất vào mặt đường Trường Chinh rồi ngoặt vào Vương vượt Vũ, rẽ qua Nguyễn Ngọc Nại, cũng đều có cả trăm chiếc xe đạp điện đi cùng trông như một mẫu sông xe. Lúc ấy, chú tôi trêu: - Ngày như thế nào đi học, cháu cũng đều có bao nhiêu tín đồ đi theo nhỉ. Tôi đỏ bừng mặt, bào chữa lấy ôm đồm để: - Cháu làm những gì có ai. Chú tôi mỉm cười khì: - Thì ngày nào thoát ra khỏi cổng trường, chả có hàng nghìn đứa đi sau còn gì. Tôi ngờ ngạc rồi đột nhiên hiểu ra, mủm mỉm mỉm cười trừ.

Học đại học, tôi được bà mẹ mua mang lại chiếc xe đạp điện mini china giá cha trăm nghìn đồng. Loại xe là cả một niềm hãnh diện vì chưng để hoàn toàn có thể mua được chiếc xe đạp điện ấy cần tích cóp ba tháng học tập bổng toàn phần (trường tôi học tập bổng toàn phần khi ấy khoảng 120.000 đồng/tháng). Lương gia sư cấp cha của mẹ tôi lúc ấy cũng chỉ chừng tứ trăm nghìn đồng một tháng. Bé xe ấy đã thuộc tôi tới trường hằng ngày và rong ruổi mọi nơi.

Xem thêm: Tag: Sao Hong Kong - Tin Tức Tức Online 24H Về Sao Hong Kong

Cứ cuối tuần, lớp tôi lại hứa nhau, đứa từ bỏ Đại học phong cách thiết kế dưới Hà Đông, đứa trường đoản cú Đại học tập Phương Đông, Đại học Luật, Đại học tập Khoa học tự nhiên (cạnh ngôi trường tôi)… đấm đá xe long rắn tụ về khu Đại học Sư phạm ở cg cầu giấy (lớp tôi tụi bàn sinh hoạt Đại học tập Sư phạm và cao đẳng Sư phạm là các nhất). Có đứa học cao đẳng Phát thanh-Truyền hình (lúc đó ở Hà Tây) cũng đạp xe về Hà Nội. Rồi tất cả bằng ấy đứa, bằng ấy chiếc xe đạp, lại guồng sang trọng Đại học tập Tài thiết yếu (nay là học viện Tài chính), ăn kèm nhau dở cơm bụi rồi lại long rắn sút xe con quay ra. Bao gồm khi đi bằng ấy khu vực xong, lại rủ nhau đánh đấm xe đi ra ngoài đường Thanh Niên, nhìn hoàng hôn hồ Tây, xe đạp dựng tựa vào ghế đá, nhìn lãng mạn vô cùng.


Ảnh:Văn Xuyên/BNEWS/TTXVN

Nhưng cũng đều có lúc, người mẹ tôi tấn công mất gia tài quý giá chỉ đó. Một lần, hai chị em tôi ngồi ăn cơm trưa, quay sống lưng ra sân. Dãy nhà trọ gồm bốn nhà, công ty tôi sản phẩm công nghệ hai từ bỏ cổng vào. Mỗi phòng trọ chừng mười mét vuông, nhìn ra cái sân nhỏ xíu xíu bề ngang chỉ chừng hai mét. Ấy cố kỉnh mà chỉ vào nháy mắt chiếc xe đạp của em trai tôi không cánh cơ mà bay. Giữa trưa yên vắng, xuất xắc nhiên ko nghe thấy bất kể tiếng động nào, cổng fe vẫn yên ổn ỉm đóng. Mẹ tôi lao ra ở ngoài đường trong hoảng hốt, những con ngõ đem vào khu bên trọ ko một láng người. Mọi tín đồ trong dãy nhà cũng toá ra, ko ai có thể làm gì hơn được. Quần thể này đã xây dựng, dân các tỉnh đổ về nhiều, bao gồm cả đầy đủ tên nghiện. Thôi, của đi rứa người. Bố tôi download một chiếc xe đạp khác đến em, không quên dặn con yêu cầu cẩn thận, đừng nhằm mất xe nữa.

Ấy nuốm mà, chỉ vài mon sau, lại một vụ mất trộm không giống xảy ra. Mon sáu, du lịch ôn thi cuối kỳ, hai bà mẹ tôi và bé dại bạn tôi học bài tới khuya. Hai giờ sáng new cất ba cái xe đạp vào nhà vì chống trọ chật chội. Shop chúng tôi lèn ba cái xe sát nhau giữa hai mẫu giường một. Tôi và bé dại bạn ở một giường, em trai tôi nằm một giường. Sau bữa ăn tối, chậu bát còn chưa kịp rửa, tôi để ở phía cuối xe.


Xong xuôi thì tôi sở hữu chốt cửa, tuy nhiên cả ba chưa tắt năng lượng điện ngủ ngay mà còn nằm xem sách thêm một chút. Cơ mà rồi chũm nào, cả cha đứa thuộc ngủ dịp nào ko hay. Khoảng tầm ba rưỡi sáng, tôi chợi thức giấc giấc. Đèn điện trong công ty vẫn sáng trưng. Điều trước tiên tôi nhận thấy là khoảng tầm trống kếch xù giữa hai dòng giường. Tôi định thần lại, cụ thể là đang dắt ba chiếc xe đạp vào trong nhà rồi mà, sao hiện nay lại thế.

Hốt hoảng, tôi gọi chúng ta và em trai dậy. Bọn chúng cũng ngờ ngạc và khiếp sợ như tôi vẫn cảm thấy. Trộm. Thì ra công ty chúng tôi quên khoá cửa, bầy trộm đang thò tay qua lỗ cửa ngõ và kéo chốt (cửa nhà trọ khoét một lỗ to đầy đủ lọt bàn tay để có thể đứng xung quanh để khoá cửa từ mặt trong). Nhưng mà sao chúng hoàn toàn có thể lôi ba cái xe đạp ra mà không gây ra bất cứ tiếng động nào?

Ba đứa tôi open lao ra ngoài, cái chậu chén bát lúc trước của phòng đã bị bọn trộm bê ra đặt ở sân. Cổng khu trọ yên ổn ỉm đóng. Cả ba cửa hàng chúng tôi yếu ớt kêu lên: -Trộm, trộm các các bạn ơi. Nhưng lại khi những nhà khác trong quần thể trọ đổ không còn ra sân đứng thì lũ trộm chắc chắn rằng cao chạy xa bay từ thời gian nào. Mà tất cả khi, lúc này chúng đang ở vào màn đêm đen đặc ngoài kia và cười vào mặt bọn sinh viên đểnh đoảng bầy tôi cũng nên.

Tức giận cùng cả sợ hãi, bạn tôi run lên. Mai đến lớp bằng gì? cha đứa tôi khóc ko thành tiếng.

Những ngày sau, tôi tới trường tạm cùng đứa bạn thân ngồi cùng bàn, công ty nó sát khu tôi trọ. Mỗi ngày nó đi xe đạp qua đón, học chấm dứt lại chở về. Thằng em tôi cũng trong thời điểm tạm thời đi nhờ vào bạn, rồi thảnh thơi nghĩ biện pháp nói với bố tôi. Hai chiếc xe mất bí quyết nhau chưa đầy ba tháng, biết nói cố kỉnh nào được chứ! nhỏ tuổi bạn tôi sau kỳ thi đó thì đưa trường khác, năm học mới chuyển vào ký túc xá cần không buộc phải mua xe đạp điện nữa.

Còn tôi, sau đó vài tuần, lúc chú tôi ghẹ thăm, biết chuyện phải đã lẳng lặng mua cho tôi một chiếc xe đạp mini khác. Trong thời hạn đó, ngày làm sao tôi cũng đứng trước cửa ngõ nghêu nghêu hát: “Xe đạp ơi, sẽ xa rồi còn đâu/ mối tình thơ nhoáng như một giấc mơ/Xe đấm đá ơi, đều vất vả ngày ấy/ mang lại lòng tôi nhớ thương hoài chẳng nguôi…”. Các anh chị em phòng trọ bên cạnh nhìn tôi cười, tôi cũng cười đáp lại bằng thú vui meo méo.

Sau này, trong thời hạn đầu đi làm việc ở TP hồ nước Chí Minh, tôi vẫn đi xe pháo đạp. Ngày ngày, tôi đấm đá xe trên con đường dài, tất cả lần bị lạc, nhìn phiên bản đồ nhưng mà không khẳng định được phương phía xuôi ngược. Trong chiếc nắng chang chang của mùa thô phương Nam, tôi lại ghi nhớ về những ngày hè rực lửa và mùa đông rét mướt của miền Bắc, bên trên chiếc xe đạp tới trường, tôi nhỏ dại bé lẫn trong dòng tín đồ ngược xuôi của tuyến phố lúc nào cũng ken cứng bạn - nguyễn trãi - ám ảnh tắc đường, mang lại đến hiện thời càng tắc.