Tây phương cực lạc thánh chúng a di đà phật

Chúng ta ai cũng biết! khiếp Phật thuyết đại quá Vô Lượng lâu hay kinh Pháp Hoa với pháp môn tu hành Tịnh Độ niệm danh hiệu Phật A Di Đà là từ bỏ kim khẩu của Phật mê thích Ca Mâu Ni với đức Quán rứa Âm người thương Tát, Đại nỗ lực Chí người yêu Tát, Đại Hạnh Phổ Hiền cùng mười phương chư Phật thuyết ra.

Bạn đang xem: Tây phương cực lạc thánh chúng a di đà phật

Như ngài A Nan đã nói hộ chúng con: “Mặt trăng khía cạnh trời còn có thể rơi, núi Diệu Cao còn rất có thể lung lay còn lời Phật dạy dỗ không lúc nào hư dối. Vì chưng sao? Vì tía nghiệp thân, khẩu, ý của Phật đã tuyệt vời và hoàn hảo nhất thanh tịnh”.


Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni thuyết về Phật A-Di-Đà và pháp môn tu hành Tịnh Độ qua pháp hội đại quá vô lượng thọ hội thượng Phật ý trung nhân tát. Xin reviews với các bạn về chủ thể này để các bạn thấ rõ đầy đủ luận điệu xằng bậy của mặt hàng Tăng Thượng mạn phỉ báng bao gồm pháp khi nói không có Phật A-Di-Đà và pháp môn tu hành Tịnh-Độ
*
những quý Phật tử xa gần thân mến! vì sao trong phẩm thứ tứ mươi lăm của kinh Phật Thuyết đại vượt vô lượng lâu trang nghiêm thanh tịnh bình đẳng giác, đức Phật ưng ý Ca Mâu Ni xác định rằng: “Ta nay vì chưng vì hết thảy những chúng sinh nói kinh pháp này khiến cho mọi fan thấy Phật Vô Lượng Thọ cùng được Phật pháp này. Vì thế mà toàn bộ các thứ thuộc cõi nước tê đều rất có thể cầu dành được những việc nên làm. Chẳng nên sau khoản thời gian ta đang diệt độ, nghỉ ngơi trong đời sau lại sinh trọng điểm nghi hoặc. Ta bởi vì lòng từ bi tráng xót chúng sinh đề nghị ở đời lúc đạo tận diệt, quan trọng lưu lại duy nhất Kinh này, trụ cầm trăm năm. Có chúng sinh nào được gặp Kinh này, tuỳ theo ý nguyện gần như được độ thoát”. Như thế, tất cả các pháp môn của Phật thuyết Pháp nhìn trong suốt 49 năm, sau cùng duy nhất chỉ còn lại một tởm Phật thuyết đại vượt vô lượng thọ trang nghiêm thanh tịnh bình đẳng giác với pháp môn Tinh Độ này hoàn toàn có thể giúp bọn chúng sinh (dù là người xuất gia hay người tu tại gia) lấy này mà tu hành thì chắc chắn thoát được tử sinh luân hồi mà thôi. tại sao lại có thể khẳng định như vậy? bởi vì những tại sao sau đây: Nguyên nhân đầu tiên là đức Phật đang dạy:“Phật pháp phải phù hợp với pháp của rứa gian, không được trái với pháp thế gian và đề xuất hằng thuận bọn chúng sinh, tuỳ cơ nói pháp, tùy duyên thuyết Pháp”. Pháp trần gian mà đức phật nói đó chính là hoàn cảnh, đk xã hội của chúng ta đang sống. Ý Phật dạy tại đây Phật pháp phải tương xứng với pháp thế-gian đó chính là pháp môn ấy đưa ra cách thức để tu hành phải cân xứng với điều kiện, yếu tố hoàn cảnh sống hiện tại tại, phù hợp với căn cơ, trình độ của chúng sinh. Có như vậy mới có thể giúp chúng sinh tiện lợi tiếp thu và áp dụng nó vào cuộc sống thường ngày hàng ngày của bản thân mình để tu hành đạt kết quả. những quý vị đồng tu thân mến! nhìn lại quy trình hoằng dương chánh pháp của đức Phật ham mê Ca Mâu Ni vào suốt bốn mươi chín năm, họ thấy rõ: Tuỳ theo căn cơ, chuyên môn của mỗi hạng người, mỗi hoàn cảnh sống, mỗi một giai đoạn lịch sử mà Ngài đã đưa ra các Pháp môn tu hành thích phù hợp với điều kiện, thực trạng của chúng sinh nhằm tạo đông đảo thuận lợi cho tất cả những người tu hành dễ dãi đạt được thành tựu viên mãn. chúng ta đã thấy, vào thời kỳ Phật còn trên thế, đức Thế-Tôn đã vày hàng nhân tình tát cơ mà thuyết kinh Diệu Pháp Liên Hoa, khiếp Hoa Nghiêm, kinh Địa Tạng người yêu Tát Bổn Nguyện v.v.. Khiến cho họ tu hành thừa lên cao, được các Pháp Đà-La-Ni và thâm nhập vào tri con kiến Phật, thành bậc chánh đẳng chánh giác; còn với sản phẩm chư Thiên, Thần Thánh, A-Tu-La v.v.. Thì Phật thuyết khiếp Phương-Đẳng ở nơi Không-Hải nhằm họ tu hành triệu chứng vào Niết-Bàn. Nhưng lại còn đa số những người tu tại gia như bọn họ thì sao? số lượng những người này chiếm phần hơn 80% trong số hàng phật tử của Phật, có lẽ nào Ngài lại không có Pháp môn nào cho những người con yêu này của Phật sao? chổ chính giữa Phật là bình đẳng tuyệt đối hoàn hảo và lòng trường đoản cú bi kia của Ngài là vô biên bến. Vày thế, đức Phật đã dành cho chúng ta một sự quan tâm ưu ái đặc biệt, đó là thuyết Pháp môn Tịnh-Độ với diễn nói cho chúng ta Kinh Phật Thuyết Đại-Thừa Vô-Lượng-Thọ Trang-Nghiêm Thanh-Tịnh Bình-Đẳng Giác. Đó chính là duyên khởi mà chúng tôi đã trình diễn với những quý vị ở trên. tại sao thứ hai: Đức Phật chỉ bày cho họ Pháp môn Tịnh Độ và Kinh này là vì Thế Tôn đã dựa trên căn bạn dạng của tứ mươi tám lời thệ nguyện rộng sâu của Đức Phật A-Di-Đà cùng tha-lực mũm mĩm của Ngài nhưng cho bọn họ Pháp môn Tịnh-Độ với Kinh này.

Xem thêm: Top 8 Mẫu Áo Dài Bưng Quả Màu Đỏ, Áo Dài Bưng Quả Màu Đỏ Trơn

Đây là lý do rất quan tiền trong. bọn họ nên đề nghị biết! Là phàm-phu, tự-lực của mỗi bọn họ thật là nhỏ bé đối với tha-lực to đùng bất-khả tư-nghĩ của các chư Phật, đặc biệt là của Phật A-Di-Đà. Chúng ta sống trong nhân loại Ta-Bà lại làm việc cuối đời mạt pháp đầy phiền não, cạm bả chẳng khác nào như bạn đang đề nghị nặn ngụp giữa hải dương khơi đầy sóng gió mênh mông, khó khăn thể vào bờ kia. Vậy nếu bao gồm một dòng tàu biển lớn sừng sững đến, bạn trên tầu vất phao cứu giúp ta lên tầu để mang vào bờ, bạn có ôm lấy phao nhằm họ tương trợ không? chắc chắn là đề xuất chớp ngay thời cơ quý báu này nhằm nhờ họ tương trợ mình rồi. Dòng tầu trên đây cũng đó là ngụ cho Phật A-Di-Đà, loại pháp Phật vất xuống cứu vớt ta là pháp môn Tịnh-Độ đó. Mang đến nên, không một ai đó bảo rằng không đề nghị sự trợ giúp đó, tôi đã tự tôi bơi quả hải dương cả mênh mông đầy sinh sống gió phệ để vào bờ, bởi chẳng tất cả ai bao gồm đủ sức để vượt qua đến bờ kia bằng sức tự lực nhỏ dại nhoi của bản thân nếu không mong chờ vào tha lực lớn tưởng của Phật A-Di-Đà. Như thế, các pháp môn Thiền, Mật, Luận v.v...chỉ bao gồm thể phù hợp với người xuất gia thời Phật còn tại cố kỉnh trực tiếp chỉ dạy, tuyệt thời Tượng pháp nương vào sự trợ giúp chỉ dạy trực tiếp của những vị ý trung nhân tát nhưng thôi, cho thời kỳ Mạt pháp này thì không còn cân xứng với những người tại gia lúc mà cần ngày ngày lo có tác dụng ăn, có mái ấm gia đình ông bà, bố, mẹ, vợ, chồng, bé cái, vẫn bắt buộc tìm ước cho cuộc sống đời thường đời hay v.v...mà chẳng thể ngồi yên một vị trí để tu hành các pháp môn này. Vậy, tuyệt nhất chỉ có pháp môn Tịnh-Độ là duy nhất hợp với căn cơ, khế cơ, yếu tố hoàn cảnh của làng mạc hội, của chủ yếu họ nhưng mà thôi. mang lại nên, đức Phật nhấn mạnh: "Nếu đời quá-khứ, hiện-tại cùng vị-lai những chư vị Phật mong mỏi giúp bọn chúng sinh giải thoát sinh-tử luân-hồi thì thiết yếu nào không giống là chỉ bầy đàn cho họ sử dụng pháp môn Tịnh-Độ trì danh niệm Phật". các bạn đồng tu thân mến! lúc còn là vị nhân tình tát, Ngài Pháp Tạng Tỳ-Kheo (tức là pháp danh của Phật A-Di-Đà xưa), Ngài có bốn mươi tám lời nguyện rộng sâu, lời thệ hàm linh, trong đó, nhất là lời nguyện đồ vật mười tám và mười chín trước Phật Thế-Gian Tự-Tại-Vương Như-Lai rằng: “Lúc nhỏ làm Phật, mười phương chúng sinh nghe danh hiệu con, hằng lưu giữ nước con, phát chổ chính giữa Bồ-Đề vững chắc không thoái chuyển, trồng những cội công đức, chí trọng điểm hồi hướng muốn sinh về cõi nước Cực-Lạc của nhỏ thảy sẽ được toại nguyện. Nếu những đời trước vốn tạo những nghiệp ác, nghe thương hiệu con ngay tức khắc tự sám-hối, do Đạo có tác dụng lành, thụ trì khiếp giới, nguyện sinh nước con, đến khi mạng chung không thể đọa lạc vào ba đường ác, ngay lập tức sinh về nước của con. Còn nếu như không được như vậy, con thề ko thành Chánh-Giác”. đông đảo lời thệ nguyện cao tột ấy của Ngài đã làm được Phật trần gian tự trên vương Như Lai đồng ý và lại được tất cả các chư vị Phật ở khắp mười phương hầu hết đồng thanh khen ngợi. Sau khoản thời gian được thành Phật, Ngài rước hiệu là A-Di-Đà và suốt năm tiểu kiếp đằng đẵng Ngài đang ra công xây cất Đạo tràng tây thiên Cực-Lạc hay đẹp, thù win không có nơi nào có thể sánh bằng. Từ đó đến nay đã thu hút vô lượng vô biên chẳng sao tính kể những vị người thương tát và phần đa chúng sinh ở khắp mười phương quả đât về Cực-Lạc của Phật A-Di-Đà. Mang đến nên chúng ta thấy ở bất cứ đâu, mọi người từ vua, quan đến các người dân thường, câu trước tiên chào nhau là: A-Di-Đà Phật! bạn già cũng câu A-Di-Đà Phật! tín đồ trẻ cũng câu: A-Di-Đà Phật! cùng lành thay, ngay cả những cháu trẻ nhỏ tuổi cũng bập bẹ câu: A-Di-Đà Phật! Đó là sự chỉ rõ từ bỏ tánh A-Di-Đà ngơi nghỉ trong mỗi người chúng ta, chúng ta chào từ bỏ tánh A-Di-Đà đó. Nhưng lại khi bọn họ niệm danh hiệu của Ngài thì phải niệm đầy đủ sáu chữ hồng danh: Nam mô A-Di-Đà Phật đúng như Phật Thích-Ca Mâu-Ni với đức Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, đức Đại-Hạnh Phổ-Hiền Bồ-Tát đang chỉ dạy rõ trong tởm Niệm Phật Ba-La-Mật. Trong Kinh phía trên Phật còn nói mười phương Phật cũng hồ hết nói niệm: Nam mô A-Di-Đà Phật! Thế bắt đầu biết sáu chữ hồng danh Nam mô A-Di-Đà Phật gồm uy phong, thần lực và sự thu hút không thể nghĩ về bàn! hiện nay có một số trong những người không chuyên sâu nghiên cứu kinh điển của Phật, chẳng phát âm lời Phật dạy nên chỉ niệm tứ chữ A-Di-Đà Phật. Trường hợp niệm tứ chữ A-Di-Đà Phật vậy nên chỉ gọi đến thương hiệu Ngài mà thôi, còn đó không hẳn là niệm danh hiệu của Ngài. Như kinh Niệm Phật Ba-La-Mật và Kinh A-Di-Đà thì cả Phật Thích-Ca Mâu, Ni, đức Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, Đại-Thế-Chí Bồ-Tát, Đại Hạnh Phổ-Hiền Bồ-Tát cả mười phương các chư vị Phật số đông dạy bọn họ phải niệm sáu chữ hồng danh Nam tế bào A-Di-Đà Phật. Trong gớm vẫn nói: